AT - Tôi
đã đến Hoa Kỳ theo lời mời của Trung tâm Y khoa Saint Mary, bang
Indiana. Sau đó tôi đến thăm San Francisco là một thành phố biển ở bang
California.
Không biết đây có phải là thành phố đầu
biển cuối sông như Đà Nẵng quê nhà hay không, mà khi xe chạy lòng vòng
tôi có cảm giác San Francisco cũng có những nét tương đồng như Đà Nẵng,
nghĩa là cũng có sông, có cầu, có núi, có biển và dân số cũng chưa tới 1
triệu người như ở Đà Nẵng.
Biển, núi, sông và những
chiếc cầu mang lại cho thành phố những nét đẹp riêng và những điều kiện
thuận lợi để sinh sống và phát triển.

Mô hình cầu Rồng đang xây dựng ở Đà Nẵng
Sáng sớm, khi sương mai
còn lãng đãng, một người bạn đưa tôi đi ra phố lang thang. Một người mới
đến đây lần đầu như tôi thì cái gì cũng lạ, cái gì cũng muốn xem, muốn
hỏi và tất nhiên là muốn đưa máy hình lên chụp. Cho dù nhiều khi những
bức ảnh chụp trong lúc đang rảo bước hoặc lúc xe đang di chuyển không
cho những hình ảnh rõ nét nhưng vẫn cứ thích chụp, dường như bấm máy
là... sướng! Và thật thú vị khi ngắm những căn nhà mà chỉ nhìn thấy vài
chục tầng bên dưới, còn phần trên "ngọn" lẫn vào trong sương mù dày đặc
như mây. Thành phố từ tầm thấp đến tầm cao chỉ hiện rõ dần khi nắng lên
rực rỡ.

Tác giả bên cầu Golden Gate
San Francisco là thành phố
đông dân thứ 4 của bang California và đông dân thứ 14 của Hoa Kỳ. Đây
là một thành phố vừa cổ kính bởi những tòa nhà xây dựng xa xưa, vừa tân
kỳ bởi những con đường chằng chịt, xếp chồng lên nhau. Những con đường
lớn đều là đường chạy xe một chiều, không có "chen lấn", tranh đường và
không có bóp còi inh ỏi. Giao thông trên đường phố rất trật tự và nhất
là tôn trọng các quy định của luật pháp.
Trên đường chỉ thấy toàn
ôtô nối đuôi nhau chơi trò rồng rắn. Các xe chạy đều giữ đúng khoảng
cách an toàn. Nhiều nơi có bảng quy định tốc độ chạy. Những con đường
lớn được đánh số và hướng đi đông nam tây bắc. Các con đường nhỏ trong
các khu dân cư ghi tên đường và số nhà rõ ràng và có thể quan sát được
từ xa. Đi qua nhiều đường phố cũ và mới không hề thấy số cũ, số mới lẫn
lộn. Nhà cửa được xây dựng chỉn chu, nhiều khu đẹp như tranh vẽ. Việc
quy hoạch và xây dựng đường sá, nhà cửa hợp lý và mang tính khoa học rất
cao.
Như những du khách khác khi
đến San Francisco, tôi đi thăm cầu Golden Gate (còn gọi là cầu Cổng
Vàng hay cầu Kim Môn). Đây là chiếc cầu nổi tiếng vào bậc nhất thế giới
và là biểu tượng của thành phố San Francisco, giống như cầu quay sông
Hàn đang dần trở thành biểu tượng của Đà Nẵng. Người bạn nhiệt tình lái
xe đưa tôi đi tham quan.
Anh ta là dân địa phương,
cũng là người rất "mê” chiếc cầu, nên không gọi Golden Gate là cầu mà
gọi là "Nàng". Đúng là một người sành điệu, rất nghệ sĩ, anh ta đã cho
tôi ngắm nhìn "Nàng" từ mọi góc độ khác nhau, trong những không gian,
thời gian khác nhau. "Nàng" đẹp thật, có thể nói không ngoa "Nàng" đẹp
đến mê hồn. Nhiều người bảo rằng đến San Francisco mà chưa đến thăm
"Nàng" là xem như chưa đến San Francisco. Điều này với tôi quả thật
không sai tí nào.
Lúc đứng trên cầu cũng như
khi xe leo lên tận đỉnh núi để nhìn toàn cảnh cầu Golden Gate, tôi nhớ
về cầu quay sông Hàn, cầu treo Thuận Phước. Đây cũng là những chiếc cầu
gắn liền với sự phát triển của thành phố Đà Nẵng và xa hơn nữa là sự
phát triển của miền Trung, cũng giống như cầu Golden Gate gắn liền với
sự phát triển của thành phố San Francisco và của bang California. Cầu
Thuận Phước là cầu treo dây văng lớn nhất Việt Nam, bắc qua vịnh Đà Nẵng
ở đoạn cuối sông Hàn, có địa hình rất phức tạp. Cầu được khởi công xây
dựng tháng 9-2003, hoàn thành tháng 7-2009. Cầu dài 2.119m. Chiều dài
cầu treo dây võng 655m.
Ở Đà Nẵng, nếu đứng từ lưng
chừng núi Sơn Trà, trước sân chùa Linh Ứng mà ngắm nhìn cầu Thuận
Phước, nhất là khi mặt trời đang dần lặn, tôi đoan chắc không gian Đà
Nẵng đẹp lộng lẫy nào có thua kém nơi đâu. Đỉnh núi nơi tôi đứng nhìn
Golden Gate là một loại núi trọc, gần như chỉ thấy toàn cỏ khô màu vàng
nhạt, trong khi đứng ở núi Sơn Trà chỉ thấy một màu xanh mướt của cây
rừng.
Khi đi thăm cầu Golden Gate tôi chợt nhận ra một điều người ta đến San
Francisco gần như là để
ngắm cầu, bởi nơi đây tôi gặp nhiều người đến từ các quốc gia khác nhau.
Tôi ao ước một cầu quay sông Hàn, một cầu treo Thuận Phước rồi một cầu
Rồng đang xây dựng cũng có được điều đó. Tại sao tôi lại không ước mơ
như thế nhỉ?
Một buổi tối, từ góc trời
xa xăm giữa một vùng tuyết trắng, tôi không nén nổi mừng vui đi "khoe"
với mọi người thông tin mà tôi vừa đọc trên báo Đà Nẵng Online
rằng Đà Nẵng đang mời một kiến trúc sư danh tiếng vào bậc nhất của Hoa
Kỳ tham gia công việc quy hoạch đô thị Đà Nẵng. Đó là bà Kathrin Moore,
đang sống ở San Francisco, từng có 37 năm trong nghề thiết kế và quản lý
dự án quy hoạch đô thị. Bà sẽ đến khảo sát và thiết kế ý tưởng điều
chỉnh quy hoạch chung thành phố Đà Nẵng cho đến năm 2025. Đây quả là một
tín hiệu vui nhờ ở sự năng động, dám nghĩ dám làm của các lãnh đạo Đà
Nẵng.
Thành phố Đà Nẵng sẽ phát
triển mạnh mẽ hơn, đẹp hơn, hợp lý hơn và khoa học hơn khi có sự chung
tay mang tầm cao của thời đại. Hi vọng tài năng của kiến trúc sư danh
tiếng Kathrin Moore sẽ để lại những dấu ấn khó phai mờ tại thành phố
miền Trung nồng nàn gió biển này.
MAI HỮU PHƯỚC



0 nhận xét:
Đăng nhận xét