
Vài
chiếc xe tuk tuk đến đón khách đưa về khách sạn. Chúng tôi theo một
chiếc đi về phía thành phố. Mặt trời vui vẻ vượt ra khỏi đỉnh núi phía
xa báo hiệu một ngày nắng. Vầng hồng lan rất nhanh trên bầu trời và cả
không gian sáng bừng trong ngày mới.
Trong lúc chúng tôi đang hí hoáy
với mặt trời và cảnh vật hai bên thì bất ngờ gặp bên kia đường, trên vỉa
hè sạch sẽ, một dãy dài những nhà sư đi khất thực vào buổi sớm. Một
đoàn khoảng hơn 20 nhà sư khoác trên mình chiếc áo cam rực sáng như một
dòng sông màu cam trên đường phố.
Dù đã có những nghiên cứu trước về địa danh nơi
mình sẽ đến, nhưng chúng tôi vẫn ngớ người chóang ngợp vì hình ảnh thật
đang ở ngay trước mắt. Một đoàn tăng lữ đang bước những bước chầm chậm
trên đôi chân trần trên đường khất thực. Các tăng lữ bước sát theo nhau,
người này nối theo sau người khác, người lớn tuổi hơn đi trước, nhỏ hơn
đi sau. Họ bước qua những chiếu nghỉ của người dân sùng đạo trong thành
phố đang chờ đợi, trên vai khoác những chiếc bình bát bằng bạc được bọc
bằng đồ mây tre đan bên ngoài. Nghi thức khất thực mỗi sáng đã tồn tại
bao đời nay.
Đám chúng tôi lúc đầu còn ngồi nguyên trên xe chụp
hình. Sau đó, đồng loạt nhảy cả xuống xe. Lặng lẽ đi bên cạnh các nhà
sư, không dám gây huyên náo hay làm phiền. Ngay đến cả chụp ảnh cũng cố
gắng để tiếng máy không làm kinh động đến không gian yên tĩnh này. Không
ồn ào, không chuyện trò, chỉ có tiếng tà áo sột soạt theo mỗi bước chân
và tiếng Nam mô a di đà phât của phật tử.
Các chõ xôi và mì tôm buổi sớm vơi dần, người ta
lại mang ra những chõ xôi mới. Mỗi người một nắm xôi nhỏ. Một vài du
khách nước ngoài thay vì chụp ảnh cũng đã ngồi xuống với người dân bản
địa. Bố thí cho các nhà sư dường như là nghĩa vụ thiêng liêng và là niềm
tự hào của người dân thành phố này.

Theo Thanh niên


Luang Prabang, cố đô của nước bạn Lào anh em
trong những năm gần đây đã trở thành một điểm du lịch hấp dẫn. Có đến 40
ngôi chùa tập trung rải rác trong thành phố nằm giữa hai con sông này
và số lượng tăng lữ cũng chiếm hàng đầu cả nước. Kể từ khi được công
nhận là Di sản thế giới vào năm 1995, lượng khách du lịch đổ về đây đã
khiến thành phố gặp nhiều khó khăn trong việc duy trì những nét yên bình
vốn có. Một trong những hệ lụy là việc khách ầm ĩ vào mỗi sáng khi có
đoàn tăng lữ đi qua.
Mỗi sáng, các tăng lữ từ các chùa
lại bước ra khỏi ngôi chùa mà họ đang sống, đôi dép để gọn lại nơi cổng
chùa, đầu trần, chân đất, tay cầm theo những chiếc bình bát, khất thực
trên khắp các con phố. Chuyến đi khất thực bao giờ cũng diễn ra vào buổi
sáng và chấm dứt trước giờ ngọ. Các nhà sư đi khất thực không đứng
trước cửa chợ mà đi theo thứ tự, từ nhà này sang nhà khác, không phân
biệt nhà giàu nghèo, mắt nhìn xuống và yên lặng đứng đợi trước mỗi cửa
nhà để xem thức ăn có được đặt vào bình bát không.
Các thí chủ chỉ cúng những thức
ăn đã được nấu sẵn, như cúng cơm chứ không cúng gạo, cúng món rau xào
chứ không cúng bó rau chưa nấu chín. Nếu chưa đủ dùng, chư vị tiếp tục
đi theo hàng dọc đến nhà bên cạnh nhưng không được quá bảy nhà. Khất
thực xong, các vị trở về tịnh xá để ăn trước khi mặt trời đứng bóng. Đây
là bữa ăn duy nhất trong ngày.

Theo Thanh niên
Hòa nhập vào cuộc sống, lũ chúng tôi buổi sớm hôm
sau không còn đứng chụp ảnh nữa. 5h30 sáng, mỗi đứa chia một ngả mang
theo những chõ xôi nhỏ cùng ngồi với người dân trong các ngõ nhỏ, chờ
đợi những dòng áo màu cam đi qua. Một cách để thể hiện lòng tôn kính của
mình với thành phố xinh đẹp và lịch sử này.
Bài: Lam Linh
Ảnh: Litlle Mouse



0 nhận xét:
Đăng nhận xét